Uông Ma Tử vẫn không thể hiểu nổi: “Nơi này ta quen thuộc lắm, không đi qua năm mươi lần thì cũng ba mươi lần rồi. Chỉ không biết đêm đó xảy ra chuyện gì, ma xui quỷ khiến thế nào lại chạy đến tận đây.”
Hắn chỉ tay về phía đông nói: “Ngũ Đấu trấn ở đằng kia, ta muốn về Song Nghi trấn, vốn dĩ không thể nào đi lạc đến dược điền được.”
Ngũ Đấu trấn và Song Nghi trấn cách nhau không xa, đi vòng đến dược điền lại khiến quãng đường xa hơn gấp đôi.
Dù là trời mưa, gã trai quê này đi trên con đường quen thuộc về nhà mà lại có thể lạc xa đến vậy sao?




